Lúc Tống Tân Dân trở lại trong quán, biểu tình trên mặt đều bị cảm nhiễm cho trĩu nặng.
“Sao vậy?” Lâm Lan thấy sắc mặt cậu ấy như thế không khỏi quan tâm một câu, “Hôm nay mèo lão đại cho cậu chịu tức?”
Tiểu Tống giúp đỡ cửa hàng trưởng dọn dẹp tốt quán trà để đóng cửa lắc đầu, lúc đầu không muốn mở miệng, nhưng lúc nhìn thấy lão bản tiếng mèo cấp 10 lại như là nghĩ tới cái gì quay đầu nhìn về phía Lâm Lan: “Cửa hàng trưởng, chị có thể khuyên một con mèo rời khỏi nơi nó ở ban đầu không?”
Tống Tân Dân đem cái mà mình kiến thức được lúc chụp mèo lão đại ban ngày nói cả cho Lâm Lan, rất nhanh liền đến phiên Lâm Lan người nhận được phần cầu xin này cũng bắt đầu mang biểu tình giống nhau.
Mãi cho đến khi đóng cửa quán, lên lầu về nhà, trạng thái cô đẩy cửa vào nhà đều là trầm tư.
Trong phòng khách, nệm sưởi cho đàn mèo dùng lúc trước vẫn trải tại chỗ không dọn đi, dù sao xem như chúng mèo quán trà đều chuyển hết đi tới phòng mới ở không cần nữa thì vị trí chừa ra cho người dùng cũng giống vậy.
Tựa như hiện tại, bà nội Lâm an vị ở trên, bà dùng cái nệm lớn kia như là chiếu trải trên đất, chính mình thì may vỏ chăn bông.
Lão thái thái cầm cái kim móc thật dài, khâu lên khâu xuống ở một góc chăn bông, làm vỏ chăn cùng ruột bông từng chút một lại gần nhau, thỉnh thoảng còn để kim rút ra hai lần bên trên mới hạ châm.
Trên cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-toi-co-the-noi-chuyen-voi-meo/1801343/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.