Sự thật chứng minh, sự mê luyến của chúng mèo đối với bàn sưởi xa xa cao hơn nhân loại.
Lâm Lan cùng khách quen trong quán từ giật mình lúc mới bắt đầu đến tập mãi thành quen về sau chẳng qua cũng chỉ là mấy ngày, dù sao nếu mà phát hiện hình như mèo trong quán trà thiếu đi rất nhiều con, vén chăn lên nhất định phát hiện đều trốn trong gầm bàn này.
Các khách uống trà sôi nổi biểu thị mặc dù bọn họ khó chen chân vào cái bàn này, nhưng vớt mèo rất thuận tiện, ôm một đứa chuẩn một đứa cũng rất tốt.
Trình Phong Dương có lòng muốn thường đến quán trà mèo xuyến xuyến môn*, nhưng tình huống hiện thực cũng không cho phép, Tết Âm lịch qua đi, bên công ty kia chính là lúc bận rộn, kỳ nghỉ chính là lúc có một đống ba ba bên A vung hợp đồng với tiền mặt chờ bên B đến làm việc đấy.
*: xuyến môn này là đi thăm hỏi, giống như kiểu mình đi nhà hàng xóm chơi ấy, trường hợp không quá trang trọng.
Cũng may là cũng không phải không có chút chuyện tốt nào.
“Chờ anh làm xong cái đơn này, em mời anh ăn cơm.” Ngày anh ấy chạy đó, Lâm Lan cười nói với anh ấy như thế, “Cảm ơn anh cho em tư cách rút thưởng, cái bàn tốt lắm. Lúc này đi chỗ nào ăn do anh quyết định.”
Có qua có lại mới là đạo ở chung, Lâm Lan cũng không muốn ỷ vào Trình Phong Dương có ý tứ với mình thì liền thật sự yên tâm thoải mái ăn chỗ tốt mà không đáp lễ.
Nhưng Trình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-toi-co-the-noi-chuyen-voi-meo/1801342/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.