Chút chuyện của Vương Giai Y tại quán trà này ở ba người làm việc khác mà xem căn bản không tính là cái gì, đều là người từng làm công lên ca trong xã hội, loại khách hàng này nhìn thì bực mình nhưng trên thực tế cũng không khó đuổi.
Đứa nhỏ chạy loạn kia bởi vì được một cái bánh kem đã sớm không khóc, đỉnh lấy bộ quần áo nửa ướt nửa khô vô cùng cao hứng được mẹ mang ra khỏi quán trà. Thấy đứa nhỏ không lộn xộn người mẹ cũng không làm yêu nữa, tuy rằng lúc đi ngay cả cái mắt gió cũng không lưu cho trong tiệm, ngoài miệng lại quở trách đứa bé “Uống trà sữa thôi mi lại làm cái chuyện này ra cho ta, bộ quần áo này mới mặc lên người có mấy ngày đã khiến ta giặt cho mi”, vừa oán giận vừa dắt đứa bé rồi cũng liền đi xa như thế.
Các khách uống trà cũng chỉ xem náo nhiệt vài phút, thấy nam nhân viên trong tiệm nhanh nhẹn tiến lên dọn dẹp bãi bừa bộn trên đất thì lại nhao nhao tiếp tục ai chơi người nấy, bầu không khí giống hệt với trước đó.
Tết nhất, tất cả mọi người đều là đi ra thả lỏng giải trí, không có ai nguyện ý nghe cái gì mà thị phi đúng sai giữa khách hàng với người phục vụ, càng không hứng thú chủ trì công đạo gì đó.
Xử lý nhanh chóng như vậy, xem như cái gì đều chưa từng xảy ra là được.
“Vậy đại tiểu thư đâu?” Thang Hiểu Nhã thấy Lâm Lan ra, không khỏi hỏi một câu, Tống Tân Dân bên cạnh cũng nhìn lại.
Chịu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-toi-co-the-noi-chuyen-voi-meo/1801338/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.