*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Vương đại tiểu thư một phen hào* ngôn, cảm thấy dù cho kinh nghiệm của mình là số không, là tay mơ siêu cấp ngay cả việc nhà cũng chưa từng làm, nhưng muốn làm một nhân viên trong quán trà vẫn là có thể làm được.
*: cái chữ Hào này mang ý mạnh mẽ giàu có và sảng khoái ấy, nhưng nếu mình đưa thẳng ra lời sảng khoái thì thấy vẫn chưa đủ và đúng ý lắm nên để nguyên luôn là hào nhé.
Cô rất có lòng tin đối với năng lực học tập của mình.
Nhưng có đầu óc biết học tập là sự thật không giả, tứ chi đã gần 20 năm không chăm chỉ cũng là sự thật.
“Không phải là kéo kiểu như cô vậy!” Thang Hiểu Nhã lại bắt đầu một hạng mệnh lệnh sửa đúng, “Vải cây lau nhà mới vừa thấm nước xong không thể lập tức lấy ra nha, cho nó thành trạng thái khô một nửa lại lau nhà là thường thức nhỉ? Nhiều nước khắp sàn nhà như thế cô đây là lau nhà hay là rửa nhà vậy? … Còn có tư thế cô cầm đồ lau nhà đã không đúng, dùng sức đẩy về phía trước kiểu này cô cũng không ngại mệt đến hoảng? Sức lực nhỏ đến còn phải chống tay cầm trên người thì cô mới có thể đẩy về phía trước, cô cũng không đau sao? … Đừng có kéo đông một đường tây một gậy, phải có trình tự mà lau từ bên này sang bên kia chứ!”
Đây là ngày thứ hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-toi-co-the-noi-chuyen-voi-meo/1801337/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.