Người không nuôi mèo vĩnh viễn không biết niềm vui sướng khi tỉnh dậy sau giấc ngủ, bé mèo con ngủ bên cạnh nũng nịu với mình.
“Buổi sáng tôi vừa mở mắt liền thấy nó ngủ trên chăn, vừa gọi nó liền duỗi cái eo lười mà đến, kêu meo meo cọ tới… Nuôi mèo thật sự quá tuyệt á! Lâm Lan tôi cuối cùng biết được vì sao nhà cô cũng nuôi mèo, còn rất nhiều người thuê trong lâu cũng nuôi thú cưng!”
Thân thể từ trước tới nay bị mài đi linh hồn bởi kiếp sống với vô tận code của Vệ tiểu thư bỗng nhiên sinh ra vô số sức sống, một thế hệ a trạch* thế mà cũng bắt đầu chủ động tìm đến người cùng sở thích trò chuyện về mèo, nói đến mèo yêu của mình mắt đều là sáng.
*: ý nói người chỉ thích nằm ỳ một chỗ trong nhà, chẳng muốn đi đâu.
Cô phải cố gắng làm việc, kiếm tiền nhiều hơn, sau đó mua căn nhà lớn nuôi Niên Niên!
Lâm Lan nghe xong toàn bộ hành trình khoe mèo của cô ấy: “Ha ha.”
Tối ngày thứ hai đầu năm lại tới phiên Vệ Yến trực ca đêm, nhưng cô ấy đã không còn thống khổ suy sút lúc đi làm trước đó, ngược lại là tinh thần phấn chấn.
Cô yêu tăng ca! Phụ cấp ca đêm rất tuyệt! Tiền lương gấp ba thật là thơm!
Lâm Lan: “Vậy… Cô cố gắng đi làm đi.”
Nhìn qua bộ dáng miêu nô của Vệ tiểu thư cõng ba lô nguyên khí tràn đầy ra khỏi lầu, Lâm Lan một mặt cao thâm khó đoán.
Sau khi nuôi mèo, cũng sẽ không chỉ có lúc nó mềm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-toi-co-the-noi-chuyen-voi-meo/1801335/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.