“Trình Phong Dương!” Lâm Lan sắc mặt đại biến, liền cuống quít vây qua.
Người kế bên cũng như thế, chủ quán cũng vây lên giống vậy, hiện trường lập tức một mảnh hỗn loạn.
Nửa giờ sau, Trình Phong Dương được Lâm Lan cùng thím Chu với thực khách bồi theo đi ra từ một bệnh viện nhỏ phụ cận đó.
“May mắn chính là độ bỏng thấp, kịp thời rửa sạch rồi nhỏ thuốc nhỏ mắt chỉ định này là có thể trị tốt.” Trên đường đi, Lâm Lan nhẹ nhàng thở ra thật to.
Lúc đầu mời khách ăn cơm êm đẹp, lại ăn ra chuyện kiểu này thì sao cô có thể thả xuống được.
Thím Chu cũng là như thế, tuy nói việc này thật muốn bàn trở lại thì cũng không phải trong tiệm sai, nhưng khách bị thương ở trong tiệm nhà mình, bà cũng rất áy náy, bởi thế mới cũng theo ra xem tình huống, lần này không xảy ra chuyện gì thật sự là quá tốt.
May mắn nhất vẫn là bản thân người khách trượt tay, chính anh ta cũng cả người toát ra mồ hôi lạnh, trong lòng nghĩ may mắn là lẩu mới bưng lên không bao lâu còn chưa có sôi lên, bằng không kết cục của chiêu thức trượt tay ấy cũng phải là chuyện chính mình bồi chút tiền thuốc men thế đâu.
“Ngại quá, thật sự ngại quá!” Trên đường đi thực khách trượt tay liều mạng chào hỏi, ngữ khí tràn đầy áy náy, “Thật xin lỗi!”
“Ai, không sao không sao.” Mặc dù hai con mắt đều chỉ có thể khép hờ còn không ngừng chảy nước mắt, Trình Phong Dương vẫn là vừa dùng khăn giấy ấn mắt vừa khoát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-toi-co-the-noi-chuyen-voi-meo/1801323/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.