Đêm đông tới gần tết Âm Lịch, tất nhiên là càng thêm rét lạnh.
Không trung còn nổi lên tuyết nhỏ vụn, là trình độ bung dù cũng không cần thiết, nhưng ý lạnh đậu ở trên mặt thì vẫn phiền lòng như cũ, càng miễn bàn không cẩn thận bay vào trong cổ.
Lâm Lan một thân áo bông dài màu đỏ đứng ở chỗ ngã ba sau phố, đúng giờ chờ được Trình Phong Dương rụt cổ lại chạy chậm mà đến. Vừa thấy dáng vẻ anh ấy bọc lấy áo lông màu lam tay xỏ túi còn khom lưng vội vã vượt qua đường cái, Lâm Lan liền không nhịn được cười, bởi vì hình tượng lúc này của cô cũng không khác anh ấy lắm.
Hai người co lại thành một nắm gom lại cùng một chỗ, lúc nhìn thấy dáng vẻ của nhau đều không khỏi cười hắc hắc, lần này ai cũng đừng chê cười ai.
“Đi thôi, chạy chậm tới ăn gì đó đi!”
Không nói nhảm, hai người sóng vai bước nhanh phóng tới quán đồ nướng sau phố, giờ ăn cơm này lại không tích cực thì sao được.
Thôn trong thành bất luận trời sáng đêm tối đều vô cùng náo nhiệt, có quảng trường hơi hỗn độn với dòng người thỉnh thoảng xuyên qua, tuy rằng không có cảm giác quy phạm trật tự nhưng lại mang theo một cỗ khói lửa làm người ta vui vẻ.
Cửa hàng to to nhỏ nhỏ sáng đèn, ngay lối vào chợ còn có quầy ăn vặt dựng lên, thỉnh thoảng còn có thể nghe thấy tiếng vang ồn ào của nồi với bếp nấu khai hỏa, trong không khí thổi qua mùi dầu chiên với mùi cơm chiên, còn có mùi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-toi-co-the-noi-chuyen-voi-meo/1801322/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.