“Chu Bân” sa sầm mặt mày, vừa nhấp cà phê vừa đưa mắt nhìn Nhiếp Thanh Châu trên ghế sô pha. Nhiếp Thanh Châu ngồi khoanh chân, chiếc máy tính đặt ngay trên đùi. Ánh mắt anh chăm chú dán vào màn hình, những ngón tay lướt thoăn thoắt trên bàn di chuột và bàn phím một cách thuần thục.
Rõ ràng đây là cơ thể của cậu ta, càng nhìn càng thấy thân quen, mà cũng càng nhìn lại càng thấy xa lạ.
Cậu ta từng mường tượng về tương lai của mình, có lẽ sẽ giống như đám đại ca của cậu ta, mặt mũi chân tay thêm vài vết sẹo, mình đồng da sắt, miệng phì phèo điếu thuốc đi nghênh ngang ngoài đường. Cậu ta chưa từng tưởng tượng có ngày mình sẽ trưởng thành với dáng vẻ này, trông hệt như… mấy tên mọt sách trong trường sau khi lớn, ra dáng tinh anh, lại có vẻ học thức đàng hoàng, chẳng giống một đứa trẻ thiếu thốn tình thương của cha mẹ lớn lên ngoài đường ngoài chợ như cậu ta chút nào.
Cứ thế nhìn Nhiếp Thanh Châu, những ký ức của chủ nhân cũ cơ thể này về anh lại bắt đầu ùa về trong tâm trí “Chu Bân”.
Cậu ta từng thấy Nhiếp Thanh Châu trên một chương trình truyền hình. Anh là một nhà văn nổi tiếng, còn là… một cặp với Hạ Nghi?
Hạ Nghi? Là con bé lớp 10/1 lúc nào cũng trưng ra bộ mặt khó ưa nhưng đánh nhau cực giỏi đó ư? Giờ nó là ca sĩ, là nhà sản xuất âm nhạc, lại còn là ngôi sao quốc tế? Sao có thể chứ?
Chu Bân lắc đầu quầy quậy, không dám tin vào sự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-than-noi-co-anh-sang/5238924/chuong-99.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.