Hạ Nghi cuộn mình trên ghế sô pha, vầng trán tựa vào ô cửa kính sát đất khổng lồ của khách sạn. Trong phòng không bật đèn, đồng hồ vừa điểm qua mốc không giờ, ánh đèn đô thị cũng đã lác đác thưa dần, để lại một vầng trăng sáng treo mình giữa rừng bê tông cốt thép.
Chiếc điện thoại đặt trên bàn trà, tai cô đeo tai nghe bluetooth. Tấm lưng vốn căng cứng của cô dần thả lỏng, cô khẽ thì thầm: “Thật sự kết thúc rồi…”
Vòng lặp định mệnh nghiệt ngã đã chấm dứt, ngày này cuối cùng cũng đã đến như cô hằng mong đợi.
“Hạ Hạ, nếu anh thật sự biến mất thì em sẽ làm thế nào?” Giọng nói của Nhiếp Thanh Châu truyền đến từ tai nghe, ngữ điệu đã thả lỏng hơn rất nhiều, mang theo ý cười.
Mãi cho đến tận bây giờ, anh mới dám nói đùa với cô như vậy.
Ánh mắt Hạ Nghi hướng về màn hình điện thoại đang hắt ra ánh sáng yếu ớt, cô mím môi đáp khẽ: “Chuyến lưu diễn châu Á vẫn chưa kết thúc, vé cũng đã bán hết rồi, em phải hoàn thành tất cả các buổi concert.”
Từ trong tai nghe vọng ra tiếng cười trầm ấm, dường như anh đã lường trước được điều đó: “Đúng là câu trả lời mang đậm phong cách Hạ Nghi.”
Đây chính là lý do cô sắp xếp cho mình vô số công việc vào thời khắc này. Nếu có chuyện gì thật sự xảy ra, ít nhất cô sẽ không phải tận mắt chứng kiến. Cô vẫn còn công việc phải làm, còn trách nhiệm phải gánh vác, như thế thì ngày tháng rồi cũng sẽ tiếp tục trôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-than-noi-co-anh-sang/5238923/chuong-98.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.