Sau vài giờ vui chơi ở công viên bạt nhún, những người hiếu kỳ nghe tin kéo đến vây xem bên ngoài ngày một đông hơn. Do số lượng người vào cửa có hạn, họ không thể vào trong nên đành ghé sát vào những ô cửa kính dán mắt dõi theo.
Khi buổi vui chơi kết thúc, Hạ Nghi và Nhiếp Thanh Châu cùng đội ngũ quay phim rời đi dưới sự hỗ trợ của bảo vệ. Họ tay trong tay sải bước qua vòng vây của đám đông, giữa những chiếc điện thoại giơ cao và những tiếng reo hò đầy phấn khích.
Nhiếp Thanh Châu vẫn chưa hoàn toàn quen với việc trở thành tâm điểm chú ý của mọi người, nhưng dẫu vậy, anh vẫn không hề buông tay Hạ Nghi. Dù sao thì giờ cũng đã bị chụp lại rồi, hoàn toàn có thể danh chính ngôn thuận nói rằng đây là một buổi hẹn hò do chương trình sắp đặt.
“Anh có cảm giác mỗi lần ở bên em, anh lại có thể phá vỡ những kỷ lục của chính mình.” Lên xe rồi, Nhiếp Thanh Châu mỉm cười nói với Hạ Nghi: “Lần trước ở công viên Tân Giang, anh đã nói đó là ngày vui nhất trong tám năm qua của anh. Xem ra, kỷ lục đó sắp bị ngày hôm nay soán ngôi rồi.”
Hạ Nghi ngước đôi mắt đen láy sáng ngời nhìn anh, rồi lại cúi xuống nhìn hai bàn tay vẫn đang siết chặt.
“Em cũng rất vui.”
Thì ra cảm giác hẹn hò cùng anh lại như thế này. Tất cả những gì còn vương lại đều là ký ức đẹp đẽ, còn những điều không vui dường như chẳng hề tồn tại.
Chẳng có gì đáng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-than-noi-co-anh-sang/5238918/chuong-93.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.