Trên chuyến xe đến điểm hẹn, Nhiếp Thanh Châu luôn không kìm được lòng mà quay sang nhìn Hạ Nghi ngồi bên cạnh. Ban đầu, Hạ Nghi còn đáp lại bằng ánh mắt dò hỏi, nhưng sau mấy lần như thế, dường như cô đã hiểu được ý tứ trong ánh nhìn của anh, bèn ngượng ngùng quay mặt ngắm cảnh ngoài cửa sổ.
“Em cũng từng mặc nhiều bộ đẹp hơn thế này rồi mà.”
Cô chỉ để lại cho Nhiếp Thanh Châu một chiếc gáy tròn trịa, giọng nói vọng lại từ phía ấy.
Nhiếp Thanh Châu nhìn dải ruy băng quen mắt trên tóc cô, ánh mắt chan chứa ý cười: “Nhưng hôm nay em lại chưng diện vì anh, đây là lần đầu tiên đấy.”
Lời vừa thốt ra, anh bỗng nhận ra họ đã quen nhau mười năm. Trong mười năm đằng đẵng ấy, đây lại là lần đầu tiên.
Lần đầu tiên chưng diện vì nhau, lần đầu tiên hẹn hò, lần đầu tiên quang minh chính đại trở thành “người yêu” của nhau. Rõ ràng họ đã ở bên nhau một khoảng thời gian rất dài nhưng lại như thể chẳng để lại dấu vết gì.
Nhưng vẫn có những thứ còn đọng lại chứ. Đó là một màn tỏ tình dở khóc dở cười của fan dưới gốc cây trong bệnh viện, là vô số đêm sánh bước bên nhau, một buổi trình diễn pháo hoa bí mật, một nụ hôn phớt đầy kìm nén, một lời tỏ tình bị cắt ngang đột ngột, vài lần nắm tay và ôm nhau dưới danh nghĩa của sự an ủi, và cả tám năm dài ngầm hiểu trong lòng.
Họ cũng từng mượn danh nghĩa tình bạn để tận hưởng vô vàn khoảnh khắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-than-noi-co-anh-sang/5238917/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.