Đã có kết quả thi giữa kỳ, không ngoài dự đoán, Văn Chung, Nhiếp Thanh Châu và Hạ Nghi thâu tóm ba vị trí dẫn đầu toàn khối. Lần này, tốp ba đều quy về lớp 11/1, “ngựa ô” khó lòng xuất hiện, Nhiếp Thanh Châu cũng không còn là vị anh hùng thường dân của lớp thường nữa.
Thế nhưng trong các lớp khối Mười, giáo viên vẫn thường lấy Nhiếp Thanh Châu ra làm tấm gương để chứng minh rằng, chỉ cần chăm chỉ học hành ắt sẽ gặt hái thành quả. Từ hạng một nghìn vươn lên hạng nhất toàn khối chỉ trong vòng một tháng còn làm được, thì còn việc gì là không thể cơ chứ?
Lúc Hạ Nghi đến văn phòng nhận tài liệu, vừa hay nghe được các giáo viên khối Mười đang bàn tán về kỳ tích đáng kinh ngạc một thời của Nhiếp Thanh Châu. Cô vừa nghe giáo viên chủ nhiệm dặn dò, lại vừa lắng nghe những lời tán thưởng của các giáo viên khối Mười cách đó không xa, trong lòng bất giác vui vẻ lạ thường.
Đến nỗi khi bước ra khỏi văn phòng, cô đã bất giác nhoẻn miệng cười.
Đúng vào giờ ra chơi, trên con đường nhỏ giữa các dãy nhà học tấp nập người qua kẻ lại, có ba cô gái đang vừa khoác tay nhau vừa trò chuyện ở phía trước Hạ Nghi. Khi vừa đến gần, cô bỗng nghe thấy tên của chính mình.
“Hạ Nghi chẳng qua chỉ đoạt được vài giải thưởng ở hội thao thôi mà? Có cần phải được tung hô đến tận bây giờ không?” Cô gái thấp lùn tóc ngắn bên phải lên tiếng.
Cô gái cao ráo tết tóc đuôi ngựa ở giữa “xì”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-than-noi-co-anh-sang/5238887/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.