Hạ Nghi và Hạ Diên tất tả chạy ra ngoài, quên cả mang theo chìa khóa nhà. Nhiếp Thanh Châu ngay lập tức báo cảnh sát và gọi xe cứu thương. Hai tốp người gần như đến cùng một lúc, sau khi cửa bị phá, cảnh sát vào trong khiêng bà Hạ ra, đặt lên chiếc cáng mà nhân viên y tế đã chuẩn bị sẵn.
Dù trời đã về khuya, sự xuất hiện của xe cứu thương và xe cảnh sát vẫn kinh động rất nhiều người. Không ít hàng xóm khoác vội chiếc áo phao, tò mò ngoái nhìn từ những ô cửa sổ lớn nhỏ. Dưới lầu cũng có năm sáu người xúm lại, sốt sắng giúp rọi đèn chiếu sáng. Trên xe cứu thương không còn nhiều chỗ, Hạ Nghi và Nhiếp Thanh Châu lần lượt bước lên. Hạ Diên khẩn thiết vươn tay ra: “Em cũng muốn đi!”
“Hết chỗ rồi, tối đa chỉ hai người thôi.” Bác sĩ xua tay.
Hạ Diên vẫn chưa chịu bỏ cuộc, những người hàng xóm đứng xem xúm lại thi nhau khuyên nhủ.
“Thôi cháu ơi, cháu còn nhỏ, đi lại còn khập khiễng thế kia, đi theo chỉ thêm vướng chân vướng tay. Trời tuyết đường trơn, lỡ ngã thì đến lúc đó ai chăm ai đây.”
“Cửa nhà cháu bị phá rồi, hỗn loạn thế này, phải có người ở lại trông coi chứ.”
“Đúng đấy, trong tiệm còn bao nhiêu là đồ đạc, phải coi chừng trộm cắp chứ.”
Hạ Diên sững người, rồi thu tay lại. Nhiếp Thanh Châu nói ngắn gọn: “Sẽ không sao đâu, chúng ta giữ liên lạc, trời sáng anh sẽ đến đón em.”
Cánh cửa xe cứu thương khép lại ngay trước mắt Hạ Diên. Cậu đứng lặng tại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-than-noi-co-anh-sang/5238867/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.