Sử Nhã đứng ở xa nghe được đoạn nói chuyện của bọn họ, khoé miệng giật giật. Trong trí nhớ của cô, mặc dù nữ chính nguyên tác là một kẻ thích giả vờ giả vịt, thế nhưng cũng đâu có thiểu năng trí tuệ đến mức này đâu.
Chả nhẽ chỉ có mấy năm không gặp thôi mà IQ của cô ta đã tụt giảm đến mức này rồi. Cái nhà này thật là có độc a. Nhìn xem, cha mẹ trên phương diện sinh học của cô thậm chí còn đồng tình với con gái nuôi của bọn họ, chứ không hề nhận thức được hiện thực mới sợ chứ.
Đúng vậy, hai vợ chồng trung niên kia chính là cha mẹ nhiều năm không gặp của Sử Nhã. Ban đầu cô còn không nhận ra, nếu không phải nữ chính gọi bọn họ là cha mẹ, thì Sử Nhã đúng là không phát hiện ra.
Lúc này, Chân Gia Phương lại quay ra nói với một trong số bảo tiêu bên phía Sử Tâm Ái:
- Các người thật đúng là vừa ngu xuẩn vừa tự cho mình là đúng, không biết vị trí của chính mình. Lúc trước, Sử lão gia để các người tự tung tự tác, là để xem tôi có còn tình cảm với Sử Tâm Ái hay không, có thể lợi dụng liên hôn hay không?
- Đáng tiếc, Sử lão gia quá đề cao trí thông minh của cô ta, vậy nên mới khiến mọi chuyện hết đường cứu chữa như thế này. Nếu ban đầu Sử Tâm Ái không đi trêu chọc tôi, có lẽ hai nhà còn có thể hợp tác một chút.
- Thế nhưng bây giờ tôi với Sử Tâm Ái đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-tan-the-giang-lam/3120665/chuong-93.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.