Bên ít người hơn là một cô gái với khuôn mặt hơi kì cục, và một cặp vợ chồng chung niên ăn mặc hào nhoáng có vẻ như là cha mẹ cô ta. Còn ở đằng sau, có một vài người mặc đồ đen giống như vệ sĩ đang đứng đó. Thế nhưng sắc mặt họ đều rất khó coi, hình như cũng không vui vẻ gì mà đi theo cô gái náo loạn.
Lúc này, cô gái đó giống như bà thím vô văn hóa, không ngừng gào thét chói tai:
- Áhhhh, sao anh dám làm thế với tôi hả ??! Vốn dĩ chính là anh, tất cả mọi chuyện là do anh!! Nếu như anh không chia tay với tôi như thế, thì sao tôi lại trở thành như thế này hả?!
Đám người bên kia cũng không phải ăn chay, vừa nghe thủ lĩnh của bọn họ bị chửi rủa như vậy thì lập tức nói cô gái không ngẩng đầu lên được:
- Này cô, cô vô lý cũng vừa phải thôi chứ! Cô bị như thế nào là do gieo gió gặt bão, đáng đời nhà cô chuyên đi gây chuyện, liên quan gì tới anh Phương nhà chúng tôi!!
- Đúng vậy! Hơn nữa hai người đã chia tay bao lâu rồi? 7 năm? 10 năm? Đều đã cắt đứt quan hệ không liên lạc nữa, là cô không biết xấu hổ quấn chặt lấy còn gì....
- Đúng là cái thứ mặt dày không biết xấu hổ. Quả nhiên là gia giáo không phải là tất cả, sao cái loại người như cô có thể là người nhà họ Sử nhỉ? Sử lão gia cũng là người tiếng tăm lừng lẫy, vậy mà lại dạy dỗ ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-tan-the-giang-lam/3120663/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.