Chúng điên cuồng cắn nuốt mổ xẻ thân cây cứng rắn. Mặc dù đã đi rất xa, thế nhưng mọi người vẫn có thể nghe loáng thoáng tiếng cắn nuốt theo gió vọng lại. Khiến người ta nghe mà rùng rợn rụng rời cả người.
Đám thú trong đàn dị thú đó cũng không quản đồ ăn có ngon miệng hay không. Chúng chỉ để ý đến thức ăn có bao nhiêu năng lượng, có thể giúp chúng no bụng hay không mà thôi. Bởi vì vốn dĩ chúng đã không có quyền kén chọn rồi.
Thông thường trong những đàn dị thú thế này chẳng có mấy con là dị thú cao cấp cả, vậy nên sẽ rất khó để có thể kiếm đủ thức ăn cho cả đàn. Thành ra nếu muốn tồn tại, chúng phải tận dụng tối đa nguồn dinh dưỡng quanh mình. Chúng vốn được ví như máy dọn rác của mạt thế mà, chỉ cần ăn no là được, không quản thứ kia là thứ gì.
Đây chính là cách để những loài dị thú yếu kém, đứng ở dưới đáy của chuỗi thức ăn sinh tồn. Chung Khải cũng không muốn bình luận thêm gì về việc này. Bởi vì tất cả đều chỉ là vì muốn được tiếp tục sống mà thôi. Cũng giống như con người vật vã khổ sở như thế nào cũng cố để mà sống, vậy những loại sinh vật khác cũng muốn sống chứ.
Chúng nhỏ yếu không có nghĩ là chúng không muốn sống hay chúng không được quyền sống. Mỗi loài đều có cách sinh tồn của riêng mình.
Không có đúng sai, chỉ có sống hoặc chết. Chỉ vậy thôi.
...............
Nguy hiểm lớn nhất được giải trừ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-tan-the-giang-lam/3120626/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.