"Cái tên quái vật này sao giờ này còn nằm ở đây lười biếng?, mau nhanh đi làm việc hôm nay có khách quý tới nếu còn chậm trễ lão gia sẽ trách phạt ngươi". Bà ta vừa nói vừa dùng tay đánh vào người cậu.
"Đừng đánh nữa, quản gia ta biết lỗi rồi ngài tha cho ta đi ta sẽ ngoan ngoãn làm việc chăm chỉ": Cậu chỉ biết ôm đầu khóc miệng liên tục cầu xin.
"Ngươi nghĩ bản thân ngươi là thiếu gia cao quý hay sao? Ngươi chỉ là một đứa con hoang không danh không phận sinh ra thì khắc chết mẹ hèn gì bị cha ngươi ruồng bỏ".
Bà ta sử dụng những từ ngữ cay độc để sỉ nhục cậu, tay thì vẫn liên tục đánh vào mặt cậu một hồi lâu sau mới dừng lại.
"Ngươi nhanh chóng đi làm việc đi nếu còn để ta thấy ngươi lười biếng nữa thì đừng trách sao ta độc ác": Nói rồi bà ta quay lưng bỏ đi, chỉ để lại một thiếu niên nằm dưới nền đất lạnh lẽo không ngừng run rảy.
Cậu tên là Thượng Ngọc con trai Thứ hai của Thượng Lục Nghĩa, cha cậu là đại công tước của đế quốc Lập Lan trên dưới cậu còn có một người anh và hai ngươi em, anh cả là Thượng Quân, em trai thứ ba tên là Thượng Lâm, em gái tên là Thượng Linh Nhi, khác với các anh em của mình đều có mẹ là người quý tộc mẹ của cậu chỉ là một nô lệ.
Khi cậu vừa sinh ra mẹ cậu vì khó sinh mà qua đời, chú cậu lúc đó đã nhận nuôi cậu nhưng vì gia cảnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-nguoi-yeu-chet/3464518/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.