Edit: Dương Tử Nguyệt
Rừng cây tối đen rất đáng sợ, cứ cảm giác đột nhiên có mãnh thú nhảy ra, vạn nhất gặp một con hổ hoặc một đám sói… Trời ơi, nói bậy rồi. Nghi Lâm nhát gan, cô đề nghị với Đông Phương Triệt “Sư phụ, chúng ta đốt đuốc được không?” Đông Phương Triệt hỏi cô “Nếu ánh lửa chiếu sáng cho kẻ địch tới thì sao giờ?” Nghi Lâm không biết nói gì đành câm miệng. Đông Phương Triệt hỏi “Lâm Nhi sợ tối?” Nghi Lâm trả lời “Đương nhiên là sợ” Đông Phương Triệt cười “Vậy huynh bế muội nhé?” Nghi Lâm vui vẻ gật đầu “Con muốn sư phụ cõng con” Đông Phương Triệt không nghĩ tới cô yêu cầu như thế, sửng sốt một lát rồi gật đầu “Cũng được” Nói xong cúi người, ý bảo Nghi Lâm nhảy lên lưng mình. Nghi Lâm thảnh thơi leo lên lưng hắn, tay nhỏ ôm lấy cổ hắn, miệng nói lời cảm ơn không chút thành ý, trong lòng lại vui vẻ, đáng đời, ai bảo ăn hiếp tôi!
~Một lát sau, Nghi Lâm giả vờ ngây thơ hỏi “Sư phụ, tại sao Nhậm giáo chủ lại muốn giết chúng ta?” Đông Phương Triệt cõng nha đầu không có sức nặng nên không cảm thấy mệt gì, nghe câu hỏi của Nghi Lâm thì thản nhiên trả lời “Bởi vì ta cướp bảo bối của hắn” Cướp bảo bối? Dùng cái này để so sánh cũng quá hình tượng rồi, ngài soán vị của ông ta chứ không phải cướp đồ tốt gì của ông ta. Có điều bây giờ cô đang đóng vai một cô bé không biết gì, không thể giả vờ hiểu gì, tiếp tục hỏi “Sư phụ cướp bảo bối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-nghi-lam-gap-dong-phuong-bat-bai/95651/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.