Edit: Dương Tử Nguyệt
Lúc ở điện Lưỡng Nghi, Nghi Lâm nghe anh em nhà họ Định đã từng kiêu ngạo nói, Đông Phương Triệt không chỉ là phó giáo chủ mà còn là Quang Minh tả sử. Chức vị hắn rất cao, dưới một người trên vạn người, Nhậm giáo chủ từng hứa trước mặt mọi người sẽ truyền tặng vị trí giáo chủ cho hắn, đã tới mức này mà soán quyền đoạt vị là hành đồng ngu ngốc. Dĩ nhiên, có không ít người cũng nghĩ thế, làm cái gì, sớm hay muộn cũng là của ngươi, chạy cũng không thoát, soạn vị rất nguy hiểm, chỉ cần vô ý sẽ vào cảnh vạn kiếp bất phục.
Nghi Lâm nghĩ, người có ý nghĩ này không phải thành thật thì là kẻ ngu. Cái này cũng giống như quan hệ của hoàng đế và hoàng tử, hòa thượng nhiều nhưng thịt ít, ngôi vị hoàng đế chỉ có một, người muốn ngồi lên cũng rất nhiều, nhưng làm sao đây? Hãm hại, dùng âm mưu quỷ kế, đạp lên bụi gai, bước qua thi thể, người đứng tới cuối cùng là kẻ thắng. Đông Phương Triệt ở vị trí cao, quyền lực lớn, nguy hiểm cũng lớn, nhiều người đang nhìn hắn, bây giờ Nhậm Ngã Hành muốn mượn năng lực của hắn nên mới ủy quyền cho hắn, nhưng tới ngày nào đó, Nhậm Ngã Hành luyện được hấp tinh đại pháp thì sao? Hoàng đế cũng có thể vì vị trí hoàng đế mà giết người, Nhậm Ngã Hành cũng có thể vì quyền lực mà giết Đông Phương Triệt.
Đông Phương Triệt dám soán vị tức là chỉ số thông minh của hắn rất cao, đầu óc linh hoạt, dám lấy mạng để cược
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-nghi-lam-gap-dong-phuong-bat-bai/95650/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.