Edit: Dương Tử Nguyệt
Nơi này là chỗ có nhà ở bình thường, từ ngoài nhìn vào sẽ thấy rất bình thường, diện tích chiếm không lớn không nhỏ, cũng xem như loại phú hộ có tiền, bên trong lại có đình đài lầu các, dòng suối nhỏ gì đó. Nếu nói đây là nơi không bình thường thì là mật đạo trong núi giả, đây là một thông đạo dẫ ra ngoài thành ba mươi mét, cửa động cao hai thước, độ rộng hẳn là một mét năm một mét sáu, Nghi Lâm đứng cạnh Đông Phương Triệt nhìn cửa mật đạo, nhìn mặt rất bình tĩnh nhưng trong lòng lại rất hưng phấn, mật đạo đó, mật đạo trong truyền thuyết đó!
Người phụ trách phân đàn thành Hành Dương là người đàn ông trung niên mập mạp tên Trương Huyền, đây không phải là tòa nhà chính của phân đàn Nhật Nguyệt thần giáo, cái này chỉ để che mắt người khác, thật sự rất khôn kèo. Người Lưu phủ, kể cả Khúc Dương và Khúc Phi Yên đều bị nhét vào trong mật đạo, Trương Huyền kính cẩn khom người đứng cạnh đợi mệnh, Đông Phương Triệt nói “Đây không còn chuyện của ngươi, đi xuống đi” Trương Huyền không dám nói nhiều, lập tức hành lễ cáo lui.
“Sư phụ, chúng ta nên làm gì tiếp đây?” Nghi Lâm thấy Trương Huyền rời đi, lập tức ngây thơ hỏi. Đông Phương Triệt nghiêng đầu nhìn cô, trầm giọng nói “Đừng giả vờ với ta, muội đã có quyết định trong lòng rồi” Câu sau hắn dùng giọng điệu khẳng định, không chút ý tứ hỏi thăm gì. Nghi Lâm cười hì hì, hơi hơi nghiêng đầu nói “Giúp người phải giúp đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-nghi-lam-gap-dong-phuong-bat-bai/2186492/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.