Edit: Vân Linh Nhược Vũ.
"Còn có sân cỏ phía đông, thừa dịp vừa đốt xong vẫn còn tro, chi bằng canh tác rồi trồng chút cải trắng."
Cải... Cải trắng?
Hứa Dịch há hốc mồm, Tư Dạ Hàn cũng không ngờ Diệp Oản Oản muốn làm như vậy.
Thấy vậy, giọng của Diệp Oản Oản hơi thấp xuống một chút, yếu ớt hỏi: "Hic, sao vậy?"
Tư Dạ Hàn nhấc nhẹ chén sứ, con ngươi khẽ nhấc lên: "Ở nơi này của tôi, khiến em đói bụng hả?"
Diệp Oản Oản nhất thời nghẹn họng: "Ặc...không có..."
Từ nhỏ tới lớn cô chưa từng lo chuyện cơm áo, cũng chưa từng nhịn đói qua. Ở chỗ Tư Dạ Hàn càng không có chuyện đó.
Đầu bếp ở Cẩm Viên mỗi ngày đều tìm cách bày trò để cô ăn nhiều thêm một ít, bởi vì nếu cô ăn ít hơn mức Tư Dạ Hàn quy định, họ cũng bị đuổi.
Nhưng cô cũng không biết mình xảy ra chuyện gì, giống y như chuột đồng vậy, có thói quen tích trữ đồ ăn. Thức ăn càng nhiều, cô càng cảm thấy an toàn.
Chẳng qua kiếp trước bị Tư Dạ Hàn nhốt, tinh thần uể oải, cũng không còn tinh thần quan tâm đến thức ăn nữa.
Vất vả lắm mới sống lại, ngoại trừ làm đẹp, đồ ăn ngon nhất định không thể thiếu, nếu không thì uổng phí lần sống lại này quá rồi!
Một lúc sau, Tư Dạ Hàn nhìn về phía Hứa Dịch: "Làm theo."
Mặt Hứa Dịch xám như tro tàn: "Vâng."
Anh ta thật sự quá ngây thơ rồi! Còn tưởng cô gái này đổi tính thật.
Cô gái này lại muốn đem vườn cây đỉnh cấp của Tư gia đổi thành vườn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-gia-dong-gap-nang-gat-quyen-1/219648/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.