Edit: Bạch Linh.
Diệp Oản Oản trực tiếp trở về ký túc xá, cũng không quá để ý tới khúc nhạc đệm bên hồ kia. Mấy tháng nữa sẽ thi đại học rồi, cô không còn ở đây bao lâu nữa, không cần thiết phải vì mấy chuyện nhỏ ấu trĩ này mà lãng phí thời gian.
Buổi sáng ngày hôm sau.
Diệp Oản Oản vẫn giữ nguyên tạo hình khoa trương như thường ngày đi tới phòng học.
Mới vừa vào cửa, phòng học đang ầm ĩ bỗng dưng im lặng xuống, một đám học sinh trong phòng sáng mắt nhìn chằm chằm cô, hơn nữa trên mặt tràn ngập sự mong chờ.
Diệp Oản Oản hơi bất đắc dĩ, những người này biểu hiện rõ ràng tới vậy, đây là coi cô ngốc tới độ không nhận thấy ư?
Được rồi, lấy chỉ số thông minh của cô trước đó quả thật không phát hiện ra được.
Diệp Oản Oản làm bộ giống như không hề hay biết đi về phía chỗ ngồi của mình.
Ánh mắt thoáng liếc qua, quả nhiên phát hiện ghế ngồi của cô có chỗ không thích hợp, mặt ghế bị đổ một lớp kéo trong suốt rất dày, nếu không phải nhìn thật kỹ thì sẽ không nhận ra, chắc chắn sẽ ngồi xuống luôn.
Loại keo siêu dính này, ngồi xuống thì sẽ bị dính chặt vào ghế, trừ phi cởi hết quần áo ra thì mới có thể thoát được.
Tuy rằng sẽ không tạo thành tổn thương nhiều lắm, nhưng sẽ làm cô phải mất sạch mặt mũi trước mặt các bạn học.
Diệp Oản Oản nhìn thoáng qua thanh niên Tư Hạ kế bên vẫn gục mặt xuống bàn ngủ như cũ, trong lòng âm thầm thở dài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-gia-dong-gap-nang-gat-quyen-1/1129888/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.