Edit: Bạch Linh.
Diệp Oản Oản cảm thấy có lẽ là do cô suy nghĩ nhiều rồi!
Nhưng mặc kệ rốt cuộc có không hợp lý hay không, nắm tay cũng tốt, như vậy sẽ không cần phải lo lắng không theo kịp anh.
Nơi này lớn như vậy, quay qua quay lại lập tức lạc đường, như vậy thật xấu hổ.
Lần này bị dắt đi, Tư Dạ Hàn vẫn không nói gì như cũ, chẳng qua bước chân có hơi chậm lại, đưa cô đi dạo hết một lượt trong ngoài nhà cũ.
Thời điểm anh chuẩn bị dẫn cô đi vòng thứ hai, Diệp Oản Oản nhịn không được nữa, nói với anh: "Tư Dạ Hàn, em tê chân rồi, chúng ta qua bên kia ngồi nghỉ một lát đi?"
Tư Dạ Hàn rũ mắt nhìn cô một cái, thoạt nhìn giống như không tin lời cô lắm, nhưng vẫn mang cô tới một cái ghế gỗ dài ngồi xuống.
Diệp Oản Oản thở phào một hơi, buông tay ra duỗi người, lẩm bẩm nói: "Bà nội anh tốt quá, vốn dĩ em còn lo bà nội sẽ không thích em."
Ánh mắt Tư Dạ Hàn thoáng liếc qua lòng bàn tay trống không của mình, nhưng chỉ trong chớp cái đã thu hồi lại: "Sẽ không."
Thật ra Diệp Oản Oản biết, ngoại trừ phần biểu hiện bên ngoài của cô khá tốt, nguyên nhân lớn nhất là do Tư Dạ Hàn, yêu ai yêu cả đường đi lối về mà.
Chỉ cần cô không dẫm lên vết xe đổ, làm loạn tới quá mức như vậy, lần gặp mặt này cơ bản sẽ không có vấn đề gì, đương nhiên, có thể có thể tăng độ hảo cảm càng nhiều càng tốt.
"Đúng rồi, Tư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-gia-dong-gap-nang-gat-quyen-1/1129872/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.