Edit: Bạch Linh
Ăn sáng xong, Diệp Oản Oản đi tới lớp học.
Lúc cô còn cách phòng học khoảng mấy chục bước nữa, Diệp Oản Oản thấy mấy cái đầu lấp ló từ trong lớp nhìn ra ngoài cửa sổ.
Đến lúc nhìn thấy cô, mấy cái đầu kia tựa như vô vùng kinh ngạc, nhanh chóng rụt đầu về, trong phòng học truyền đến tiếng vang ồn ào.
Sau đó trở nên yên tĩnh tới quỷ dị.
Diệp Oản Oản đứng cách phòng học khoảng ba bước, đang định đi tiếp, cô bỗng đột nhiên dừng chân lại, ánh mắt thoáng lướt qua khung cửa sổ.
Thời điểm cô dừng chân lại, trong phòng học yên tĩnh tới mức không có một tiếng vang, giống như mọi người đang chờ đợi một cái gì đó sắp xảy ra.
Ngày hôm qua cô vừa xui xẻo rút trúng một phiền phức lớn như thế, mấy người này không chỉnh cô mới là chuyện lạ.
Diệp Oản Oản cũng không sốt ruột, tiếp tục đứng bất động trước cửa.
Một lát sau, quả nhiên có mấy người không nhịn được lại thò đầu ra nhìn ngó xung quanh, sau đó lập tức cẩn thận rụt đầu trở về lần nữa.
Rất nhanh, tiếng chuông báo hiệu giờ học vang lên.
Sau lưng cô bỗng truyền tới giọng nói khiếp sợ của một người: "Ối trời ạ! Suýt chút nữa dọa chết tôi rồi! Diệp Oản Oản... Là em hả..."
Trong tay Triệu Tinh Châu ôm một quyển sách toán học, dùng tay che ngực, kinh ngạc nhìn mặt cô chằm chằm, dáng vẻ như bị dọa sợ không hề nhẹ: "Đã vào tiết học rồi, sao em vẫn đứng ở cửa không vào lớp vậy?"
"Suy nghĩ nhân sinh một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-gia-dong-gap-nang-gat-quyen-1/1129860/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.