Edit: Bạch Linh
Sáng hôm sau.
Khi Diệp Oản Oản thức dậy, Tư Dạ Hàn đã không còn ở đây, cũng không biết anh rời đi lúc nào.
Thật là xuất quỷ nhập thần.
Nghĩ đến việc tối qua, Diệp Oản Oản khó tránh có hơi nhục chí. Chẳng lẽ sau khi nghe mấy lời nói đó, Tư Dạ Hàn sẽ vẫn tin tưởng Trầm Mộng Kỳ sao?
Hay là Tư Dạ Hàn không hề để bụng Trầm Mộng Kỳ đã làm cái gì chăng?
Xem ra cô chỉ còn cách cẩn thận một chút, đừng để bị Trầm Mộng Kỳ bắt được nhược điểm.
Cũng may cô đã biết bộ mặt thật của Trầm Mộng Kỳ, sẽ không tiếp tục bị cô ta tẩy não nữa. Địch ngoài sáng ta trong tối, Trầm Mộng Kỳ muốn cản trở từ bên trong sẽ không còn dễ dàng như vậy đâu.
Sau khi nghĩ thông suốt được điểm này, Diệp Oản Oản lập tức cảm thấy thoải mái, bắt đầu rời giường đi rửa mặt trang điểm.
Tóc xanh hoa tai loại nặng, trên áo thun đính đầy đá phát sáng, chiếc quần có mười mấy vết rách tựa như ăn xin, đôi giày đính đầy đá nhọn trông chẳng khác gì một cái bàn đinh di động, phối hợp cùng phong cách trang điểm gothic, hiệu quả quả nhiên thật nổi bật.
Suốt dọc đường ai cũng phải quay đầu nhìn cô chứng minh lớp hóa trang này của cô thật khiến người khác chấn động.
Trên đường đi tới phòng ăn, cô gặp Trầm Mộng Kỳ.
"Oản Oản, tớ đang định đi tới tìm cậu nè, cùng đi ăn sáng đi!" Trầm Mộng Kỳ vừa thấy cô tới lập tức tỏ vẻ thân mật ôm lấy cánh tay cô.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-gia-dong-gap-nang-gat-quyen-1/1129859/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.