Edit: Vân Linh Nhược Vũ
Thân thể của thiếu nữ sau khi tắm xong tỏa ra một mùi thơm tự nhiên, đôi môi mềm mại ngọt ngào như đường.
Tư Dạ Hàn vốn đang nổi bão, sau khi được hôn một cái thì lập tức an tĩnh trở lại. Cơ thể được Diệp Oản Oản ôm chặt, không phòng bị còn bị cô hôn một cái ở cổ.
Nhận ra được khí tức xung quanh Tư Dạ Hàn biến hóa rõ ràng, trái tim đang treo lơ lửng của Diệp Oản Oản cuối cùng cũng đặt xuống.
Hành động vừa rồi của cô đổi thành muốn khóa cửa để thân thiết với Tư Dạ Hàn, như vậy anh sẽ không tức giận chứ?
"Cục cưng, sao anh lại tới đây?" Diệp Oản Oản cố gắng điều chỉnh để giọng mình giống như vô cùng ngạc nhiên vui vẻ.
Tư Dạ Hàn lẳng lặng nhìn cô, con ngươi băng lãnh tựa như có thể nhìn thấu linh hồn con người.
Diệp Oản Oản có hơi chột dạ, có phải anh ta đã nhìn thấu trò vặt của mình không?
Một hồi lâu sau, đôi môi Tư Dạ Hàn khẽ mở: "Người theo đuổi xếp hàng cả hệ ngân hà?"
Diệp Oản Oản khựng lại hồi lâu mới phản ứng được, Tư Dạ Hàn đang nói lời bài hát vừa rồi của cô.
Khuôn mặt Diệp Oản Oản nhất thời xạm xuống, cô vội vàng phân minh: "Không có không có! Đây chẳng qua là lời bài hát thôi á!"
Xếp dài cả hệ ngân hà cái rắm! Xếp dài cả mười tám tầng địa ngục còn tạm được!
Người dám theo đuổi cô còn có thể sống được để thấy mặt trời ngày mai sao?
Không đúng... Trọng điểm là làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-gia-dong-gap-nang-gat-quyen-1/1129852/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.