Edit: Vân Linh Nhược Vũ
Sau khi tan học.
Diệp Oản Oản vừa than thở vừa trở lại nhà trọ.
Khó khăn lắm mới làm Tư Dạ Hàn yên ổn, sao cô lại gây chuyện nhanh như vậy?
Bây giờ cô vẫn đang trong thời kì khảo sát, không thể tùy ý từ chối diễn kịch, bây giờ chỉ có thể ép Tư Hạ đổi người thôi.
Ha... Ngày mai cho cháu trai một sự "vui vẻ", cô chưa trưng ra khuôn mặt đáng sợ nhất đâu.
Diệp Oản Oản vừa lập kế hoạch vừa ôm quần áo bước vào phòng tắm.
Tẩy trang rồi tắm nước nóng, cảm giác sống lại rồi ~
"A ~ Tiểu mĩ nhân ở đâu đó là ai? Hóa ra là bản thân mình ở trong gương ~ Cái gì lành lạnh đeo trên cổ tôi ~ Là dây chuyền vàng có trị giá hơn hai nghìn của tôi ~ Tôi ngày ngày đều cảm ơn thượng đế ~ Mỗi ngày tỉnh dậy đều vô cùng cảm kích ~ Sau đó không nhịn được mà yêu chính mình ~ Đúng vậy tôi không cần ai khác ~"
Diệp Oản Oản vừa ngâm nga hát, vừa làm khô tóc, tay còn lại thì đẩy cửa ra.
"Tôi chính là một thiếu nữ mê người ~ Giống như một thiếu nữ đáng yêu ~ Người theo đuổi tôi xếp hàng đầy dải ngân hà... Ách..."
Trong nháy mắt khi vừa mở cửa ra, biểu cảm trên khuôn mặt Diệp Oản Oản cứng đờ lại.
Chỉ thấy bên cạnh bàn học, một người đàn ông đang ngồi trên chiếc ghế giá rẻ của cô.
Người đàn ông lười biếng chống tay lên trán, khớp tay thon dài đang cầm bài thi vừa phát xuống lúc sáng của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-gia-dong-gap-nang-gat-quyen-1/1129851/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.