Vài ngày sau đó Ngọc Thuỷ không hề thấy Cảnh Trung xuất hiện.
Ngày đưa ba mẹ cô đi định cư Canada, Phương Anh cùng chồng giúp cô thu dọn đồ đạc và giúp cô tiễn cha mẹ cô ra sân bay.
“Chồng mày bận như vậy mà vẫn đến giúp tao sao?” Nhìn Hải Thành cho người đến giúp mình, lại còn khệ nệ thu dọn các thứ, Ngọc Thuỷ quay sang hỏi nhỏ Phương Anh.
“Ảnh muốn tới giúp một tay đó mà.”
“Đường đường là phó tổng của tập đoàn mà lại đi làm ô sin cho tao. Tao cảm thấy thật vinh hạnh!” Ngọc Thuỷ đùa.
“Vì ảnh nói là ảnh nợ mày.” Phương Anh trả lời. Ngay lập tức, Ngọc Thuỷ tỏ vẻ ngạc nhiên.
“Mày không nhớ là mày chính là bà mai của tao với ảnh sao?” Phương Anh mỉm cười.
Thấy bạn mình vẫn cứ ngơ ngác, Phương Anh nhắc lại chuyện cũ.
“Nếu không có mày bảo ảnh làm liều năm đó, có lẽ bây giờ tụi tao cũng không thể nào đến với nhau rồi.”
Nghe Phương Anh nói như vậy, Ngọc Thuỷ chợt phì cười.
Dương Hải Thành - chàng trai mặt búng ra sữa tròn tròn ú ú cao to năm đó, vừa khờ vừa vụng về lại không biết cách tỏ tình, bị cô tìm cách ăn hiếp và dồn ép, lại có thể lột xác trở thành một chàng trai trưởng thành và vững chải thế này đây.
Mặc dù đã phẫu thuật thẩm mỹ, nhưng ánh mắt kiên định rực rỡ mỗi khi nhìn Phương Anh lại chẳng hề thay đổi chút nào.
Nhìn Hải Thành, Ngọc Thuỷ lại chợt nhớ đến Cảnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-em-tu-bo-tinh-yeu/2538792/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.