Một thời gian sau đó là khoảng thời gian vui vẻ của Ngọc Thuỷ.
Được nhìn thấy Cảnh Trung mỗi tuần, khi thì đi dạo trong công viên, khi thì cùng anh đi xem phim, thỉnh thoảng lại đi bar hoặc lên lịch đi dã ngoại cuối tuần. Mỗi lần như vậy, Ngọc Thuỷ đều cảm thấy mọi sự trống rỗng cô đơn trong cô đều đã không còn tồn tại nữa. Ngày tháng của cô dần trôi đi nhanh chóng nhưng lại tràn ngập niềm vui khó tả.
Trong khoảng thời gian vui vẻ ấy, Ngọc Thuỷ tự chuẩn bị hành trang cho riêng mình, còn Cảnh Trung, anh cũng bắt đầu thực hiện việc mà anh cần thực hiện.
“Thuỷ à, mày làm như vậy, mày có hối hận không?” Phương Anh, người giúp cô chuẩn bị mọi thứ, hỏi cô bằng một thái độ vô cùng thận trọng.
“Tao không hối hận, vì tao đã có được những thứ tao cần có. Trong khoảng thời gian này, tao đã quá hạnh phúc và vui vẻ rồi. Tao sẽ không hối hận vì bất cứ điều gì nữa cả.”
Nhìn Ngọc Thuỷ kiên quyết như vậy, Phương Anh chỉ biết im lặng thở dài.
Đến một ngày nọ, Cảnh Trung rủ cô đến Sky Bar, quán bar mà anh yêu thích, nằm ở sân thượng của toà nhà hai mươi mấy tầng.
Anh bảo đợi cô ở Sky Bar, nhưng khi cô đến, quán bar đã được anh bao trọn.
Khi cô bước vào cửa bar, nhân viên bar dẫn cô đến vị trí trung tâm, xung quanh là những chiếc bàn trống không vì vắng khách nhưng lại được sưởi ấm bằng những ngọn nến lung linh.
Xung
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-em-tu-bo-tinh-yeu/2538790/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.