"Đỏ hay là xanh?" Phương Sam hỏi lại lần nữa.
Trần Nghiêm: "Xanh".
Tự dưng cảm thấy thái tử rất thích hợp với màu xanh như đại dương mênh mông này.
Phương Sam cười mỉm rồi đặt chiếc váy lụa xanh xuống: "Vậy thì đỏ đi".
"..."
Ngày hôm sau Phương Sam dậy thật sớm, chỉnh trang kĩ lưỡng. Trần Nghiêm còn dậy sớm hơn cả hắn, đang ở trong sân viện luyện võ thì nghe thấy một tiếng gọi ngọt lịm dính dính 'tướng quân', tay hắn run một cái, suýt tí nữa không giữ chắc thanh đao.
Quay đầu nhìn lại, váy đỏ rực chói mắt, trên đầu mấy cây trâm vàng lấp lánh dưới ánh mặt trời, từ đằng xa nhìn không rõ được tướng mạo, toàn bộ bị trang sức vàng bạc từ đầu đến chân làm cho lóa mắt.
Tay Trần Nghiêm giữ thanh đao cho chắc lại, chẳng những ổn, mà còn muốn một đao chém tới.
Phương Sam xoay một vòng, đống trang sức trên người phản chiếu ánh sáng mặt trời thành những tia sáng khúc xạ, Trần Nghiêm nhắm mắt lại, chỉ tay về phía bên cạnh, ý bảo đứng ở chỗ không loá mắt dùm cái.
Dời qua đứng cạnh gốc cây lớn, không có ánh mặt trời chiếu xạ, lúc này người ta mới thật sự chú ý đến vẻ đẹp của hắn.
Bỏ qua tác phong của Phương Sam, Trần Nghiêm không thể giả vờ trái lương tâm mà chỉ trích khuôn mặt của hắn, đẹp đẽ mong manh như bồ công anh, tựa như một làn gió thổi qua sẽ tan vỡ thành từng mảnh nhỏ.
Đây là gương mặt mà phần lớn đàn ông trên thế gian này đều sẽ yêu thích, dễ dàng khơi gợi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-dinh-nhan-sinh-gap-dinh-than-kinh/3958006/chuong-149.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.