16
- Chín tháng mười ngày sau gia đình cô có thêm một thành viên rồi!
Trúc Lam trợn tròn mắt nhìn cô y tá rồi ngây người ra, vài phút sau mới có phản ứng:
- Tôi...tôi có thai?!
- Ừ! Cô có thai được hai tuần rồi cơ!
Bàn tay cô siết chặt tấm drap giường, đôi môi khô khốc không thể cất thành câu. Cô y tá cau nhẹ mày, giọng thấp lại:
- Không lẽ cô chưa muốn có con sao?
Cô lắc đầu nguầy nguậy, lập tức dang rộng đôi tay ra ôm chầm lấy cô y tá, hét lên:
- Aaaaaaa! Tôi có con rồi! Tôi thật sự có con rồi!
Cô y tá cũng vui lây, vỗ nhẹ vào vai cô, cười tươi:
- Thôi nào! Cô không muốn đi gặp cha đứa bé sao?
Cô gật gật đầu, lập tức hất chăn ra rồi chạy nhanh ra khỏi phòng. Cô y tá cũng chạy theo, nói với:
- Chạy cẩn thận!
Cô giảm lại tốc độ, tuy nhiên sự hớn hở càng lúc càng tăng. Vẻ mệt mỏi của một ngày trước đó như cây kim giữa đại dương. Cho dù có cố ý tìm cũng không thể tìm ra.
Trúc Lam cười vui tới nỗi đi qua đâu cũng khiến vài người chú ý. Ở bệnh viện này kiếm đâu ra khoảnh khắc vui vẻ như thế kia? Một nơi hàng ngày chỉ có tiếng khóc và chết chóc thì lấy đâu ra nụ cười tươi tắn như thế?
Cô chen chân qua đám đông, mọi ồn ào xung quanh không lấn át nổi hạnh phúc nữa. Cô quá phấn khích, quá hớn hở. Cảm giác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-chiem-doat-hoa-thanh-tinh-yeu/3462665/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.