Hắn mệt mỏi nhìn chằm chằm cô đang khẽ nói điện thoại.
Cô hơi nhăn mày lại nói - “Anh chờ tôi, tôi lập tức tới đó.”
“Em phải đi đâu?” - Thấy cô cúp máy, Chung Ly Minh Khiết liên tục hỏi không ngừng.
Nói giỡn, hắn lời cũng còn chưa nói mà! Trời mới biết muốn hắn tỏ tình phải ngưng tụ biết bao dũng khí.
“Chuyện không liên quan đến anh, anh không có quyền quản thúc tôi nhiều nhưvậy.” - Lan Hâm Ân cau mi, cầm lấy túi xách liền muốn đi ra ngoài.
“Không nói thì không được ra ngoài, đây là mệnh lệnh.” - Nếu phải là ra lệnh cô mới nghe, hắn cũng đành phải ra lệnh cho cô.
Lan Hâm Ân ngước mắt trừng hắn, tức giận nói - “Là A Dã, là đứa cháu đáng yêu của anh tìm tôi.”
“A Dã?” - Cô ấy lúc nào thì tốt với hắn vậy?
“Tôi đi được chưa?” - Lan Hâm Ân đẩy hắn ra, ngay sau đó rời đi, tuyệt không quản hắn đang suy nghĩ cái khỉ gì.
* * *
Tập đoàn Nam Cửu
“Này, anh đúng là phiền toái!”
Lan Hâm Ân không biết làm sao đá Chung Ly Dã say khướt ở dưới ghế sofa, cô thật là không còn lời nào để nói
Hắn cũng thật giỏi, gọi cô tới đây để nhìn bộ dạng say khướt đáng xấu hổcủa hắn. Nhưng mà cũng may, bộ dạng kia của hắn trừ Á Liên thấy ra thìkhông còn đồng nghiệp nào thấy nữa, coi như để lại chút thể diện, chỉlà, tâm sự của hắn vẫn phải tự mình giải, cô bó tay.
Sở trường cô không phải an ủi người khác, lại càng không có phương pháp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kheo-du-nu-tong-giam-doc/739629/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.