“Em đã chia tayvới Quảng Dĩnh thì sau này ở cùng anh đi! Chỉ cần là thứ em thích anhđều có thể cho em.” - Chủ nhân của giọng nói một bộ lười biếng, cử chỉliều lĩnh, thần sắc căng ngạo, thái độ nhìn đời bằng nửa con mắt nhưvương giả không ai bì nổi.
Vậy mà đôi mắt hắn lúc nào cũng cẩn thận đến cô gái.
“Hừ! Thật xa hoa.”
Cô ấy tức giận?
“Anh không có ý gì, anh chỉ là muốn chiều em.” - Chỉ là không hy vọng lạithấy cô dùng ánh mắt này nhìn hắn, hắn không thích loại cảm giác đó.
“Chiều tôi? A! Phương thức đại thiếu gia chiều người khác cũng không giống với người bình thường.” - Lan Hâm Ân cúi đầu cười, coi như là có chút tựgiễu.
“Hâm ân, em đừng nghi ngờ anh có được không, em biết anhkhông phải có ý đó.” - Hắn có chút buồn bực, dừng lại hồi lâu, có chútkhó khăn mở miệng nói - “Anh biết là anh sai rồi, nhưng mà anh lại khókìm lòng nổi…”
* * *
Khó kìm lòng nổi?
Hắn cho là hắn còn trẻ, quanh năm suốt tháng cũng khó kìm lòng nổi? Cũng không phải là một cậu bé mới lớn vạn năm phát xuân!
Lan Hâm Ân oán hận quăng gối, cố gắng hít sâu, để cho mình có thể tỉnh táo lại, đừng vì người đàn ông kia mà đau khổ nữa.
Cô không muốn thừa nhận mình yêu người đàn ông tồi tệ đó!
Năm đó, hắn là một ‘thiên chi kiêu tử’, là một đại thiếu gia tiêu chuẩn rađời đã được ngậm thìa vàng, hắn không quen nhìn có người có thể đạt được sự vui sướng mà hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kheo-du-nu-tong-giam-doc/739628/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.