76.
Đám người Lữ Phủ bây giờ giống ruồi không não tán loạn trên phố, trên tay mỗi người cầm chân dung Tố Thu lần lượt hỏi thăm bất kì ai đi ngang qua. Tìm người kiểu này kém hiệu quả hơn dán thông báo nhưng vì phải lén lút, không thể để Ninh quốc công biết, coi như không tốt cũng phải kiên trì mà dùng. Tất nhiên kết quả là công cốc. Không tìm được người, Lữ Trọng tất sẽ không tha, không thể thiếu đấm đá đòn roi, cho nên bọn chúng mặt xám như tro tàn. Mặt trời dần xuống núi, chúng càng thêm lo nghĩ. Đám người này không phải thứ tốt, dù không thể đánh chúng gãy tay gãy chân nhưng trông thấy chúng ủ rũ cúi đầu, Cố Trung rất hả hê.
"Đại ca, làm sao bây giờ? Không tìm thấy mỹ nữ, chúng ta làm sao bàn giao với công tử?" Một đứa vừa lấy áo quạt, vừa lo lắng hỏi.
Gã cầm đầu cũng lau mồ hôi, thần sắc bất đắc dĩ, phóng mắt nhìn quanh một vòng, nói:
"Tao biết làm sao? Lại sắp tối rồi. Ban ngày còn không tìm được nữa là."
Gã cầm đầu tên là Sở Côn, thủ lĩnh đãm chó săn Lữ Phủ.
"Công tử sẽ không bỏ qua cho chúng ta đâu." Một đứa khác run rẩy nói, "Chân em lần trước xém bị đá gãy rồi, đến giờ còn đau nè."
Sở Côn thở dài, "Không có cách nào, ai bảo chúng ta ăn nhờ ở đậu làm chó săn đâu? Số mệnh không tốt, chỉ có thể nhận. Đi, hôm nay đều mệt cả rồi, về nghỉ thôi."
"Bên công tử tao đành đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-pho-ma/3402047/chuong-76.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.