Nhiệt độ trên mặt cô đã sớm nóng như lò nướng.
Hết lần này tới lần khác hơi thở nóng rực của anh cứ tiến lại gần, nhẹ nhàng phả vào tai cô, hàng lông mi cong dài của cô nâng lên, đôi mắt trong suốt chỉ có thể nhìn thấy chiếc cà vạt thắt lỏng lẻo của anh, lộ ra hương vị mị hoặc bức người, bàn tay nhỏ bé đặt trên ngực anh, không cho anh tiến lại gần thêm nữa, cắn môi, quả thực đã bị bức bách đến cực điểm.
Bên ngoài hành lang...
Một đội cảnh sát được trang bị vũ khí đi đến, toàn bộ hành lang đều trở nên im lặng, chỉ có vài người nhưng lại có thể tạo ra một chiến trận lớn như vậy, bên ngoài bệnh viện đã được phong toả kín mít.
Không khí căng thẳng lạnh lẽo, xâm nhập vào trong phòng bệnh.
Mạc Dĩ Thành cắn răng, đứng lên đối mặt với đám người này, người cảnh sát dẫn đầu khuôn mặt rất nghiêm nghị, Mạc Dĩ Thành chậm rãi nói ra: "Phiền anh chờ một chút, tôi vào bên trong giúp các anh thông báo." Sau đó không thèm quan tâm, ném lại ánh mắt lạnh như băng, ngay lập tức đẩy cửa ra định đi vào, đôi mắt của Mạc Dĩ Thành run lên, trực tiếp lôi súng ra nhắm vào đầu của anh ta!
Trong nháy mắt, toàn bộ bên trong hành lang đều vang tiếng thét chói tai, thi nhau chạy trốn, náo loạn vô cùng.
Sắc mặt đám cảnh sát đều căng thẳng, "Rầm rầm" rút súng ra nhắm vào Mạc Dĩ Thành , đôi môi của hắn lạnh lẽo, tản ra sát khí, lại vẫn duy trì sự tao nhã,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530783/chuong-341.html