Khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú của Tần Mộc Ngữ bị mặt nạ oxy trong suốt che đi hơn nửa, nhưng đôi mắt của cô lại trong veo dịu dàng, cô nhẹ nhàng nở nụ cười, đồng thời giọng nói khàn khàn cũng phát ra từ đôi môi mỏng: "Lạnh, vẫn lạnh, anh ôm em một cái đi."
Ôm em một cái em sẽ không lạnh nữa.
Thân hình cao lớn của Thượng Quan Hạo hơi run lên, toàn bộ sự kiên nhẫn, ý chí và định lực đều sụp đổ trong khoảnh khắc đó.
Đôi mắt của anh đỏ ngầu hơi run lên, cúi người xuống ôm lấy toàn bộ cơ thể mềm mại của cô, quần áo bệnh nhân mềm mại thoải mái luôn mang theo mùi thuốc thoang thoảng, lại có thể dễ ngửi đến như vậy.
Tần Mộc Ngữ lại nở nụ cười dịu dàng, hai cánh tay tinh tế mềm mại quàng lên cổ anh, cũng nhẹ nhàng ngửi thấy trên tóc và phần cổ của anh vẫn còn mùi máu tươi nhàn nhạt không thể tẩy sạch.
Thân thể Thượng Quan Hạo cũng đột nhiên mất kiểm soát.
Anh thống khổ kêu lên một tiếng đau đớn, khép chặt hai mắt lại, tuyệt vọng ôm chặt người trong lòng, vùi đầu thật sâu vào hõm cổ của cô! Thân thể mềm mại nhỏ nhắn và khung xương gầy yếu được anh ôm chặt trong lòng, dường như bàn tay hung hăng vò nát hai bả vai của cô, nhắm mắt, hàng lông mi run mạnh lên!
"Em làm anh sợ muốn chết!" Giọng nói trầm ấm của anh truyền đến.
"Tần Mộc Ngữ, em làm anh sợ muốn chết có biết không!" Anh ôm chặt cô, đôi mắt đỏ như máu, cả người run
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530781/chuong-339.html