Đầu dây bên kia của điện thoại, trong đôi mắt thâm trầm của người đàn ông giăng đầy tơ máu, ngón tay nắm chặt điện thoại di động, đôi mắt mỏng hơi nhếch lên, và ba chữ đó mà cả người run lên.
Cô tỉnh lại.
Cách một đường dây điện thoại, ngón tay của người đàn ông ở bên cạnh day day huyệt thái dương, nhanh chóng nhớ lại hàng ngón ký tự đó, liệt kê ra đại khái dựng được phần khung, bổ sung thêm từng chút một, ánh mắt sắc bén sáng ngời.
Hắn nhìn Thượng Quan Hạo một chút rồi lại tiếp tục nhớ lại những ký tự đó, nhưng lại đột nhiên quay lại, mắt nhìn anh chằm chằm.
"Sao vậy?" Người đàn ông đó hỏi một câu, sau đó chậm rãi nhíu mày, "Anh không chịu nổi nữa?"
... Liên tục hơn bốn mươi giờ không ngủ không nghỉ, cho dù là mấy tiếng ngồi trên máy bay vội vã trở về anh cũng không hề chợp mắt, bây giờ đôi mắt sâu thẳm hẹp dài đã đỏ ngầu như máu, khuôn mặt tuấn dật nhưng lại mệt mỏi , khiến người khác không khỏi đau lòng.
"Tôi đã nói ngay từ đầu anh đừng cố gắng chịu đựng như thế, anh nghĩ mình là người sắt sao?" Người đàn ông trách cứ một tiếng, kéo cái ghế ra, nói, "Mật mã tôi làm xong còn cần phải điều chỉnh rồi thử nghiệm, trước hết anh cứ nghỉ ngơi một chút đi, còn cần gì không..."
"Cậu nghỉ ngơi trước đi." Đôi môi mỏng sắc bén của Thượng Quan Hạo tao nhã nói ra mấy chữ, cảm xúc đau đớn nặng nề ngưng trọng trong đôi mắt, hiện lên sự choáng váng, đặt dụng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530780/chuong-338.html