Bên dưới chiếc kính râm là một khuôn mặt xinh đẹp đậm chất phương Đông, khiến người khác nhìn một lần thì sẽ khó mà quên được.
Tần Mộc Ngữ phải thừa nhận rằng những nghi ngờ đang chất chứa trong lòng cô còn nhiều hơn bầu trời rộng lớn, còn có chút lạnh lẽo thấu xương đầy đau đớn đang len lỏi khắp trái tim, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi tái nhợt.
"Mẹ, dì kia đang đi tới chỗ chúng ta kìa!" Tiểu Mặc nhìn thấy Tần Mộc Ngữ đang không dám ngẩng đầu, cố ý chớp mắt, giọng nói lanh lảnh vang lên.
Thật sự Tần Mộc Ngữ cảm thấy hơi khó thở, đôi mắt trong veo run lên.
Âm thanh "Cốp... Cốp... Cốp" đúng là đang tiến tới nơi này. Mặc dù chân chỉ hơi tập tễnh, nhưng lúc đi lại rất dễ để nhận thấy, nhưng khuôn mặt của cô ta vẫn xinh đẹp như trước, sự tự tin của cô ta vẫn không hề giảm đi chút nào.
Khẽ cười một tiếng, Giang Dĩnh mở miệng nói: "Sao vậy, không muốn nhìn thấy tôi?"
Những ngón tay gầy yếu của Tần Mộc Ngữ trượt xuống khỏi lưng Tiểu Mặc, thuận thế nắm lấy bàn tay nhỏ của cậu bé, nâng đôi mắt trong veo lên: "Giang tiểu thư."
Nụ cười của Giang Dĩnh vô cùng tươi tắn, chậm rãi nói: "Cô không cần đóng kịch đâu, Tần Mộc Ngữ, nếu tôi là cô, thì chắc chắc chắn trong lòng tôi cũng sẽ cảm thấy không vui. Đều là phụ nữ cả, cô không cần phải giả bộ đóng kịch trước mặt tôi." Cô ta cầm chiếc kính râm chỉ vào chiếc xe đằng sau, "Kia là xe của Hạo, anh ấy đã mua nó từ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530753/chuong-311.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.