Ngay lập tức ánh đèn flash xung quanh nháy lên liên tục.
Giang Dĩnh vẫn ôm chặt Thượng Quan Hạo như cũ, khóc đến nỗi nước mặt giàn giụa. Mạc Dĩ Thành đứng bên cạnh cũng bắt đầu cảm thấy xấu hổ, hắn mẫn cảm liếc mắt nhìn Giang Dĩnh đang ở trong lòng Thượng Quan Hạo, trong lòng nổi lên cảm xúc khác thường vô cùng rối rắm.
Chậm rãi cúi đầu, ánh mắt Mạc Dĩ Thành lạnh nhạt, nhưng vẫn nói một cách đầy sự cảm thông: "Về phần cô ấy tôi sẽ giúp anh trấn an, anh đi về trước đi, thân thể anh không thể trì hoãn thêm được nữa!" Nói xong hắn liền nhấc chân đi về phía Tần Mộc Ngữ.
Đôi mắt của Thượng Quan Hạo vẫn đỏ ngầu, nhìn Tần Mộc Ngữ chằm chằm, đẩy bả vai của cô gái ở trong lòng ra, giọng khàn khàn: "Tránh ra..."
Giang Dĩnh khóc thút thít, ngẩng lên liền nhìn thấy Tần Mộc Ngữ đang đứng cách đó không xa, cơ thể hơi đơ ra, nhưng lại không cam tâm càng ôm chặt hơn! Tất cả sự phẫn nộ và hoảng hốt đều trào dâng, Thượng Quan Hạo ngăn chặn mùi máu tanh nồng đang tràn đầy trong cổ họng, dùng tất cả chút sức lực còn sót lại không chút thương tiếc đẩy cô gái ở trong lòng ra đi về phía Tần Mộc Ngữ!
"Hạo!" Giang Dĩnh run giọng kêu lên một chữ, liều mạng đứng trước mặt ngăn bước chân của anh, lửa giận bao trùm cơ thể cao lớn của Thượng Quan Hạo, cả thế giới theo đó mà trở nên quay cuồng đột nhiên anh cảm thấy hơi choáng váng, ngay lập tức hai tay anh đặt lên bả vai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530730/chuong-288.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.