Người đàn ông hờ hững thu lại ánh mắt, đi về phía trước.
“Dĩnh Nhi thế nào rồi, đã ngủ rồi à?” Giang Ý Đức lên tiếng hỏi.
Bà Giang gật đầu: “Ngủ rồi, trước đó em có khuyên nhủ con bé ngủ một lát nhưng nó không nghe, lúc sau có Hạo tới nó mới bằng lòng đi ngủ, dáng vẻ không để ý đến ai cả...”
“Hừ,” Giang Ý Đức hừ lạnh một tiếng, “Cậu ta còn có thể không tới sao? Con gái của tôi cũng là vì cậu ta mới xảy ra chuyện! Bà nhìn xem, cả ngày thì bận rộn, đến đêm lại không thấy bóng dáng đâu, chẳng ai biết cậu ta lại chạy đi đâu!”
“Haiz, này ông cũng đừng nói như vậy, nhỡ công ty của Hạo có chuyện gấp gì thì sao...”
“Bận rộn? Tôi nghĩ cậu ta bận rộn với những người phụ nữ khác!”
Từ từ đi xa dần, cô lắng nghe cuộc hội thoại của hai vợ chồng dó không xót chút nào, cô cố gắng để bản thân mình xem nhẹ chuyện đó, những chữ “Dĩnh” và “Hạo” đó, cô vô cùng quen thuộc, nhưng chẳng lẽ nghe nhầm sao?
Giang Dĩnh vì Thượng Quan Hạo mà xảy ra chuyện sao? Vì sao cô không hề biết gì?
Cô từ từ đi qua phòng bệnh mà hai vợ chồng đó vừa mới đi ra, cô không kìm được sự hiếu kì, nhìn thoáng qua bên trong, đừng nhìn thấy gì cả, nhưng cô lại nhìn thấy chiếc túi xách hàng hiệu mẫu mới ra lần trước Giang Dĩnh đã đeo khi đến công ty, đặt trên tủ đầu giường, rõ ràng như vậy.
Cảm giác ớn lạnh xâm nhập toàn bộ cơ thể, hàng lông mi dài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530715/chuong-274-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.