Khóe miệng hắn hiện lên một nụ cười quyến rũ, hắn khan giọng hỏi: “Vậy là em yêu anh ta?’
Tần Mộc Ngữ giật mình, mặt càng đỏ hơn, nhíu mày: “Anh... anh nói gì vậy?”
“Em yêu anh ta sao?” Hắn hỏi lại lần nữa, đôi mắt sâu thẳm giống như hồ nước, “Giống như bốn năm trước?”
Hàng lông mi dài của Tần Mộc Ngữ rủ xuống, xoa lưng bảo bối đang ngủ say trên vai, lắc đầu: “Em cũng không biết, em cũng không nghĩ đến. Tất cả những chuyện em đã trải qua anh cũng biết, em vẫn chưa học được làm thế nào để chắp vá lại niềm tin khi nó đã vỡ nát, cho nên em không muốn suy nghĩ... Anh cũng đừng hỏi em nữa, được không?”
Trên đường một chiếc xe đi qua, cô đứng dưới ánh đèn đường, thân thể trông càng thêm gầy yếu.
Ngự Phong Trì cúi đầu cười, trái tim vỡ nát từng chút một.
Cô vẫn im lặng không nói, nhưng thứ cô nhấn mạnh, cũng chỉ là hai chữ “tin tưởng”.
Thế nhưng Mộc Ngữ... Em không biết... Em không hề biết...
Nếu em nhìn kỹ ánh mắt của người đàn ông đó, mặc kệ là anh ta đã nợ em cái gì, em muốn cái gì, anh ta cũng sẽ cho em.
Nhưng yêu hay không yêu, lại không thể cưỡng cầu.
Đưa tay lên xem đồng hồ, hắn nhìn chăm chú mấy chữ số, trầm giọng nói: “Đã rất muộn rồi, anh đưa em và Tiểu Mặc đến bệnh viện rồi về lại đây sau, em cứ đi như thế này, anh không yên lòng.”
Cuối cùng hắn cũng thoả hiệp.
Tần Mộc Ngữ giật mình, lúc hắn bế Tiểu Mặc lên cô vẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530714/chuong-274-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.