Khuôn mặt phấn nộn nhỏ nhắn do quá phẫn nộ trở nên hơi sợ sệt một chút, sau đó lại ngại ngùng rúc vào lòng mẹ.
Tần Mộc Ngữ biểu cảm kinh ngạc, sau một lúc mới có thể phản ứng lại, trái tim đập nhanh dữ dội, nhịn không được bật cười, vội vàng vỗ lưng Tiểu Mặc, ôn nhu dỗ dành: “Không sao, Tiểu Mặc, không sao cả, di động rơi hỏng rồi cũng không có việc gì hết, Tiểu Mặc đừng sợ, mẹ không buồn đâu…”
Cô hiểu con trai của mình, tuổi còn rất nhỏ nhưng lại rất mẫn cảm với mọi thứ.
Phía bên kia điện thoại, Thượng Quan Hạo rõ ràng nghe được tiếng Tiểu Mặc ngây thơ chất phác, không kiêng nể gì hét lớn vào ống nghe, khuôn mặt tuấn tú đột nhiên trắng bệch, anh nhanh chóng phanh xe lại, “Két…” một tiếng, bánh xe vẫn trượt trên tuyết một đoạn mới dừng lại.
Đô đô đô…
Cuộc gọi tự nhiên kết thúc.
Anh cũng rõ ràng nghe được tiếng thằng bé non nớt nói to trong điện thoại một câu “Chú không được gọi điện thoại nói chuyện nữa!” Từng chữ, từng chữ như là búa tạ hung hăng nện vào trong lòng anh.
Ngón tay tao nhã của Thượng Quan Hạo nắm chặt lại, dựa lưng vào ghế lái, tay kia thong thả đặt trên tay lái vuốt vuốt.Anh có thể lí giải được cảm nhận của Tiểu Mặc, cũng biết từ giờ phút này sẽ khó để đến bệnh viện với thằng bé hơn.
Đôi mắt thâm thúy lóe lên tia sáng, nhớ lại lần đầu tiên gặp Tiểu Mặc, thân thể nhỏ nhắn dựa vào vai anh, nhỏ giọng nói, “Chú ơi, vai chú thật rộng quá!”.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530697/chuong-267.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.