Ngự Phong Trì chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm vào camera, đôi môi mỏng mín chặt, không nói một lời.
Hơi thở của Ngự Kinh Đông nặng nề, có chút đứng ngồi không yên, lạnh lùng nói: "Thật sự rất khó để làm hài lòng anh, khoá học tôi sắp xếm cho anh lại thành cái cớ để anh tránh mặt tôi."
"Anh mau nói cho tôi biết..." Ngự Kinh Đông nâng cánh tay cứng ngắc lên chỉ vào hắn, trầm giọng nói: "Anh lại định giở trò gì sau khi quay về."
Ngự Phong Trì lẳng lặng nhìn ông ta, sau một lúc lâu mới nhẹ nhàng nói ra một câu: "Còn ông thì sao? Kế hoạch của ông là gì?"
Ngự Kinh Đông vô cùng tức giận.
Bốn năm nay, mỗi lần nói chuyện với anh ta đều khó khăn như vậy. Nếu thằng cháu trai này sợ và tôn trọng ông lão này, thì nó sẽ chuyển sự hận thù này thành sự khuất phục và nghe lời.
Đứa nhỏ này thật sự nguy hiểm.
"Anh không phải vẫn luôn muốn biết nơi ở của cô ta sao? Gia gia (cách xưng ông nội) sợ cậu ở bên đó bị phân tâm cho nên mới không nói cho anh biết..." Ngự Kinh Đông cuối cùng cũng thoả hiệp hoà hoãn nói, "Gia gia có thể nói cho anh biết cô ta đang ở đâu, làm gì? Nhưng điều kiện tiên quyết là anh phải hứa với ta là về nước an toàn và không gây rắc rối - về phần chuyện tìm cảnh sát tự thú càng không nên nghĩ đến, vì vụ án giết người này đã được rút lại."
Khuôn mặt tuấn tú của hắn hơi nhợt nhạt, như thể điều chờ đợi trong một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530531/chuong-193.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.