Cách một khoảng, hắn nhìn thấy Tần Mộc Ngữ đang giãy dụa.
Sắc mặt Lam Tử Kỳ tái xanh, tiến lên nắm lấy cổ tay Tần Mộc Ngữ kéo cô về phía mình, cô đau đến phát run, mắt Lam Tử Kỳ nhíu lại, đem cô kéo ra phía sau, đôi mắt lạnh lùng nhìn Thượng Quan Hạo.
"Hôm nay đừng ép tôi phải động thủ, tôi không có tâm tình làm chuyện đó..." Lam Tử Kỳ cười lạnh, nụ cười vô cùng xa cách, "Anh rất rảnh có phải không? Vậy thì mau cút đi trông chừng người phụ nữ của anh, đừng có đi cắn người lung tung."
Sắc mặt của Thượng Quan Hạo tái xanh, vừa nhìn thấy cô nhíu mày vì bị đau trong nháy mắt mắt anh liền buông tay. Anh không muốn làm cô bị thương.
Một chút cũng không muốn.
"Không nên động vào tay trái của cô ấy..." anh nói với giọng trầm khàn "Cô ấy đã từng bị thương ở đó."
Đôi mắt anh sâu thẳm như biển, trong đó đều là hình bóng nhỏ bé và yếu ớt ở phía sau Lam Tử Kỳ.
Nói xong, anh thu hồi ánh mắt lạnh lùng, bóng dáng cao lớn đi về phía chiếc ô tô đang đỗ cạnh nhà hàng. Anh biết rất rõ sự khổ sở của cô lúc này, anh muốn ôm cô vào trong lòng, giống như bốn năm trước, chẳng sở bị nói là phản bội, cho dù trời đất cũng không chấp thuận, cũng nhất định phải giam cầm cô, mặc cho cô khóc nháo giãy dụa cũng không buông tay. Lòng anh bị cô níu chặt lấy, nước mắt của cô chính là con dao bén nhọn nhất.
Nhưng anh biết cô không muốn.
***
Trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530530/chuong-192.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.