“A...” Cô giữ trẻ đột nhiên đỏ mặt, trong tay cầm tờ giấy xét nghiệm, rất nhanh chóng nhét vào trong túi, cuống quýt giải thích: “Xin lỗi Tần tiểu thư, không phải tôi bỏ việc giữa chừng, tôi đã cho Tiểu Mặc ngủ rồi mới tới đây, mấy tháng nay kinh nguyệt của tôi không tới, cho nên tôi mới đến đây...”
Trong lòng, trong đầu cô đang gào thét, đừng trừ lương, trăm ngàn lần đừng trừ lương.
Trong nháy mắt khuôn mặt nhỏ nhắn của Tần Mộc Ngữ tái đi, môi run run: “Cô nói là Tiểu Mặc vẫn ở trong bệnh viện?”
Người giữ trẻ ngẩn ra, hoảng hốt gật đầu: “Đúng vậy, Tiểu Mặc vẫn luôn ở trong bệnh viện, nhưng mà tối hôm qua thằng bé chạy loạn khắp nơi tìm cô suýt chút nữa là mất tích, làm tôi sợ muốn chết, may mắn là vị tiên sinh thường xuyên đến thăm Tiểu Mặc lại xuất hiện, cho nên Tiểu Mặc mới không có chuyện gì, ngày hôm qua không phải hai người đã nói chuyện điện thoại cùng nhau? Cô nói cô ở lại công ty làm thêm giờ! Làm thế nào mà bây giờ lại...”
“Anh ta không dẫn Tiểu Mặc đi sao? Sau khi gọi điện xong, anh ta không làm chuyện gì à?” Tần Mộc Ngữ nóng vội cắt đứt lời của người giữ trẻ.
“Anh ta...” Người giữ trẻ cẩn thận nghĩ lại, vẫn quyết định nói đúng sự thật, “Sau khi anh ta đi rồi đúng là có vài người đã đến đây, mặc âu phục đen khiến người khác sợ hãi, họ bảo là đến để dẫn Tiểu Mặc đi khuyên tôi đừng nên nhúng tay vào chuyện của người khác.”
“Vậy...” Tâm Tần Mộc Ngữ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530517/chuong-184-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.