Lông mị thật đậm hạ xuống, anh thản nhiên nói: “Nghỉ ngơi nhiều một chút.”
Nói xong, bóng dáng cao lớn của anh không hề dừng lại, rảo bước tiến về phía ánh sáng ấm áp.
Bên ngoài đại sảnh biệt thự, truyền đến tiếng xe anh rời đi, vô cùng vững vàng, một chút cũng không dừng lại.
Giang Dĩnh đứng bất động tại chỗ, đôi mắt bị nước mắt nóng hổi làm cho ướt át, nỗi chua xót và thống khổ đè nén trong ngực không có chỗ để trút ra, tay run run nắm lấy giấy ăn, lau sạch sẽ chỗ nước canh rây ra, nhưng không thể tẩy được nỗi đau trong lòng.
“Giang tiểu thư, cô không cần phải đau lòng, nếu tiên sinh không đối xử tốt với cô thì đã không dặn dò cô nghỉ ngơi, tiên sinh nhất định là có quan tâm cô.” Người giúp việc lại gần khuyên giải an ủi, “Cô muốn ngồi xuống ăn chút gì đó, hay là lên lầu nghỉ ngơi?”
Giang Dĩnh đem tờ giấy ăn ném sang một bên, hít vào một hơi thật sâu rồi lại thở ra, giọng nói khàn khàn: “Cái gì tôi cũng không muốn làm.”
Dừng một lúc, cô cầm lấy di động, gọi điện thoại cho Lục Sâm.
Điện thoại vang lên đúng ba tiếng sau đó liền có người nghe, “Alo.” Giọng nói tiêu chuẩn của Lục Sâm qua sóng âm truyền tới, giống như hắn đã biết trước cô sẽ gọi điện tới, một chút ngạc nhiên cũng không có.
Giang Dĩnh cười lạnh: “Giống như anh mong muốn, hiện tại tôi vô cùng chật vật. Cho nên tôi nghĩ tới việc tìm anh, hỏi một chút chuyện, liên quan đến Tần Mộc Ngữ.”
Giọng nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530516/chuong-183.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.