Mùi thuốc mê kích thích đặc thù kia, còn đang tràn ngập trong khoang mũi.
Đầu chạm trên nền đất, nặng như có nghìn cân đè xuống, như thế nào cũng không thể nhấc lên nổi...
Tay của Tần Mộc Ngữ chống ở trên mặt đất, đôi mi dài run rẩy mở ra, ánh sáng trước mặt tản ra bốn phía. Trong quang cảnh mờ nhạt, nàng chỉ có thể nhận thấy một chiếc xe từ cửa chính tiến đến, mà hai người bên cạnh bỏ nàng lại, tới nghênh đón.
“Cút.” Một tiếng lạnh tanh truyền đến.
Hai người đàn ông đi lên phía trước có phần gượng gạo, nhưng cười lạnh, đưa thuốc cùng vũ khí trong tay giao cho cô ta.
“Tần tiểu thư, chuyện đã làm xong, chúng ta đã không còn nợ nần gì nữa, dù sao tiền cũng đã nhận, chúng tôi đi.” Gã đàn ông cười ha ha, rời khỏi chỗ này.
Tần Cẩn Lan vẫn say khướt như trước, trong đôi mắt màu đỏ tươi tràn đầy tia căm hận.
Cô cũng chẳng mảy may quan tâm hai người kia mở xe của cô rời khỏi cái nhà kho cũ nát này, cô đem đường rút lui của mình hoàn toàn chặt đứt, nắm chặt trong tay mấy thứ kia, hướng về phúa người đang nằm trên mặt đất lảo đảo lắc lư đi tới.
Hô hấp của Tần Mộc Ngữ khó khăn, trên đôi mi mang theo một làn hơi nước mỏng, nhưng cuối cùng thấy rõ bóng dáng của người đó.
“Tần Cẩn Lan...” hơi thở của nàng mong manh mà kêu một tiếng.
Tần Cẩn Lan dừng một chút, đột nhiên cười rộ lên, khuôn mặt mỹ lệ rất dữ tợn “Ha ha, Tần Cẩn Lan? Tiểu Ngữ mày
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530481/chuong-151.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.