Trong đầu Thượng Quan Hạo nhanh chóng hiện lên vô vàn hình ảnh, tất cả đều là bóng dáng của nàng.
Đôi mắt trong suốt lệ tuôn rơi, kháng cự không chịu khuất phục, nàng bị cưỡng ép ngửa đầu ra hôn môi... Ngay cả khi phát hiện ra địa điểm nàng bị bắt cóc, quần áo nàng bị xé rách, ngã trên nền đất ẩm ướt...
Nắm tay hắn siết chặt, toàn bộ nhẫn nại bị dồn nén đến cùng cực.
Tiếng sột soạt bên trong truyền đến, nàng đã kiểm tra vết thương xong, cất tiếng chào với bác sĩ.
“Bây giờ sợ là không hy vọng nữa rồi, chỉ có thể tìm thuốc bôi vào vết thương bên ngoài da.” Tay bác sĩ chạm vào vết bỏng đáng sợ ở trên cổ nàng, nhíu mày, ánh mắt hoài nghi nhìn về phía nàng “Điều này sao có thể? Tôi thấy không giống như là vô tình?”
Khuôn mặt trắng ngần khẽ quay đi, giữa ánh mắt mang theo một ít thê lương tĩnh lặng, im lặng không nói lời nào.
“Sau này hãy học bảo vệ bản thân cho tốt, thân thể phụ nữ không thể để ai muốn đụng vào thì đụng? Chờ đến ngày nào đó bị hủy đi, xấu xí, già đi, đàn ông có thể sẽ từ bỏ, chính cô thử nghĩ qua đến lúc già chưa?” Bác sĩ viết viết lên bệnh án, im lặng, có điều muốn nói, xé ra đưa cho nàng “Đi lấy thuốc đi.”
“Cảm ơn.” Nàng khẽ nói ra hai tiếng, cầm đơn thuốc đi ra ngoài.
Bác sĩ ở phía sau nàng khẽ thở dài “Ngày nay phụ nữ đều bị đàn ông hủy hoại, ngay cả trong sáng như thế cũng bị huỷ hoại mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530465/chuong-135.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.