Tần Mộc Ngữ nói không nên lời, bởi vì trong dạ dày khó chịu, quanh viền mắt là một màu phấn hồng, trên gương mặt trắng ngần lộ ra vẻ yếu đuối suy nhược. Ngự Phong Trì ôm lấy nàng, nhẹ nhàng vỗ lưng nàng, đôi chân mày kéo lại.
“Em lại khó chịu có đúng không? Càng ngày càng nghiêm trọng hơn có đúng không? Tần Mộc Ngữ, em suy cho cùng là dự định làm như thế nào?” Để cho nàng hiểu chuyện trước mặt, Ngự Phong Trì đè thấp giọng nói gào lên với nàng, trong mắt rực lên đỏ au.
Nàng nhíu mày, thống khổ đau đớn co rút lại.
Ngự Phong Trì một hồi không nỡ, ôm nàng vào trong ngực, đôi môi mỏng đặt lên trán nàng, cúi đầu thầm chửi rủa cái gì đó.
Thượng Quan Hạo, thằng khốn nạn.
“Em nói cho anh biết em muốn phải làm thế nào đây? Rất đơn giản nếu muốn hắn ta chịu trách nhiệm, bây giờ anh có thể công bố cho truyền thông biết tin tức này, hắn ta cho dù muốn ỷ lại vào chuyện đã kết hôn cũng không xong!” Ngự Phong Trì có phần lạnh lẽo “Có anh che chở em, cho dù là ai cũng đừng hòng đụng đến em, chỉ bằng cách này, anh có thể khiến cho hắn ta thân bại danh liệt.”
“Anh muốn ai thanh bại danh liệt?”
Tần Mộc Ngữ mở miệng, vẫn chưa kịp nói cái gì, bóng dáng già dặn nghiêm túc của Ngự Kinh Đông hiện ra ở trước mặt.
Ngự Phong Trì ngẩn ra, nhíu mày kêu một tiếng: “Ông nội.”
“Ta biết anh dẫn cô gái này về là không có việc gì tốt!” Giọng nói Ngự Kinh Đông trầm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530462/chuong-132.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.