Trong mắt Ngự Kinh Đông tia tàn bạo mạnh mẽ kia cũng giảm bớt vài phần, nhìn dáng điệu của cô gái này, đúng là hiểu chuyện.
“Được rồi, ta không làm phiền hai người nữa, anh dẫn cô ta đi dạo một vòng quanh biệt thự, sau đó đến thư phòng ta.” Ngự Kinh Đông thấp giọng dặn dò vài câu, buông mắt xuống, chắp tay sau lưng đi lên lầu.
Quản gia cũng đi theo ngay phía sau.
“Anh đi tìm hiểu lý lịch của cô gái này” Đi tới trước cửa thư phòng, Ngự Kinh Đông quay đầu nhìn hai người ở trong phòng khách, đè thấp giọng nói căn dặn vài câu “Không phải người phụ nữ nào cũng đều có thể tiến vào cửa Ngự gia, về sau phụ nữ nào bên cạnh thiếu gia đều phải nhìn một chút, nghe không?”
Quản gia cúi đầu: “Vâng, lão gia.”
************************************
Sáng sớm tinh mơ, Tần Cẩn Lan từ từ tỉnh dậy, khóe miệng nhếch lên một nụ cười, nét mặt tràn đầy hạnh phúc, đưa tay ôm lấy người ở bên cạnh, tay lại đột nhiên sờ ngang qua một khoảng không khí, vỗn dĩ phải là trong chăn ấm áp, vậy mà đã không còn có một chút hơi ấm nào.
Cô ta bất thình lình mở mắt, kinh ngạc mà nhìn chỗ trống ở bên giường.
Mới có bảy giờ, lúc này hắn lại đi đâu?
Tần Cẩn Lan đứng dậy, mặc đồ ngủ mà tìm ở trong phòng một vòng, gọi tên của hắn một hồi cũng không thấy đâu, nhưng lại nhìn thấy ở trước cửa ban công một đống đầu lọc thuốc lá, quần áo hắn mắc ở móc treo cũng bị cầm đi.
Sắc mặt Tần Cẩn Lan đỏ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530461/chuong-131.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.